Thực ra mình cũng là 1 người làm content seo.

Trước cũng có đợt viết rất nhiều bài seo và kết quả cũng khá như ý.

Seo là khi bạn viết một bài viết muốn được nhiều người đọc từ trên google bạn phải tối ưu lại nội dung sao cho nó đạt chuẩn nhất. Từng tiêu đề, từng từ khóa phải được bố cục một cách đồng đều.

Việc này thu hút được nhiều khách truy cập từ google sẽ giúp bạn có lợi nhuận từ việc quảng cáo trên website hoặc có thể bán được hàng vân vân và mây mây.

Trước mình cũng ham hố seo lắm. Nhưng giờ bài viết của mình dài nhưng cũng không seo. Vì vậy viết mỗi ngày mà lượng truy cập người vào blog này vẫn tè tè tầm 10 lượt đọc kk.

Không sao ㅎㅎ. Thực chất cũng không quan trọng lắm. Được viết là một niềm vui rồi. Đôi khi quá quan trọng vào kết quả khiến ta không thể sáng tạo, làm hết sức mình cho hiện tại. Đó là cách sống của mình, mình không quá đặt nặng vào kết quả. Quan trọng là dám nghĩ lớn để tự đẩy bản thân, không để bản thân trong tình trạng trây lì và tự cao.

Đó là cách mình làm việc. “Nghĩ lớn, làm nhỏ, gia tăng quy mô”, không mong chờ kết quả. Có kết quả, cải tiến sửa đổi, tiếp tục gia tăng quy mô.

Nhiều người không thể có nhiều giây phút thư giãn, vì trong đầu họ lúc nào cũng lởn vởn những suy nghĩ.

Bạn có thỉnh thoảng cảm thấy như trong con người bạn đang tồn tại một con người thứ 2, thứ 3 không ? Lúc đó bạn không thể kiểm soát được nó. Bạn bảo nó im mồm nhưng nó lại cười nhạo bạn không thương tiếc. Bạn có nghĩ rằng nó đến từ dục vọng của bản thân ? Đến từ những mong chờ kết quả trong tương lai.

Mình nghĩ vậy. Con người luôn có rất nhiều dục vọng, đó là lý do làm cho ta phải suy nghĩ, khổ tâm. Liệu có cách sống nào có thể khiến ta bớt khổ tâm không nhỉ ?

Theo mình thì nên tập trung thấu hiểu tâm bản thân trước. Làm chủ được tâm mình thì ta sẽ an yên hơn, bớt để ý đến những chuyện không đâu, những lời nói không hợp ý…Làm chủ tâm mình ta sẽ biết được mọi mong muốn của bản thân, gốc rễ của mong muốn đó. Gốc rễ của mọi mong muốn đều bắt nguồn từ 4 tử huyệt (tiền bạc, danh vọng, tình yêu và bản thân ) trong quyển sách tử huyệt cảm xúc có giải thích rất rõ. Đây là quyển mình thích nhất về giao tiếp.

Nó không dậy ta nhiều mánh khóe để đắc nhân tâm như trong “Đắc nhân tâm”. Mà nó chỉ cho bạn thấy những điểm yếu trong cảm xúc của bạn. Bạn sẽ nhận biết được những lỗ hổng tâm lý của mình để kịp thời nhận biết. Một khi bạn nhận biết được nó rồi thì bạn sẽ tự hiểu điều gì nên nói, điều gì không nên nói, lúc nào không được nói…Tránh làm tổn thương những cảm xúc của đối phương.

——————————————

Thử tưởng tượng nhé

– Béo thế.

– Làm như thế này mà được à ?

– Ăn mặc lôi thôi, lếch thếch.

– Nhìn chẳng khác gì đống đồ bỏ đi…

– Dại lắm em ơi, ….

Bạn nghĩ thế nào ? Nếu như hiểu được những tử huyệt cảm xúc ta cũng chẳng bận lòng mấy. Vì đó chỉ là những lời nói của người khác. Ta biết mình như thế nào….

Nhưng khi ta không nhận biết được tâm ta. Dễ dàng xảy ra những xung đột mà ta có thể hối hận cả cuộc đời.

——————————————-

Đọc xong quyển sách đó, mỗi khi gặp chuyện gì khiến mình không như ý, lại tự hỏi bản thân :”Tại sao lại cảm thấy như vậy ?” nó bắt nguồn từ tử huyệt cảm xúc nào ? Rồi làm cách nào để lấp tử huyệt cảm xúc đó để đến khi gặp những chuyện tương tự ta không phải bận tâm suy nghĩ nữa ?

Đó là cách để tâm an lành. Hiểu mình, hiểu người, đối với người như cách ta đối với chính bản thân ta. Rồi bạn sẽ thấy được những phép màu nhiệm của cuộc sống ban tặng cho mà xem.

Và có thái độ sống : “TÙY DUYÊN”. Không phải là tùy cho vận mệnh sắp đặt ta như thế nào thì ta phải như vậy. Có nghĩa là hãy trân trọng từng phút giây khi ta làm việc, khi ta còn có nhau. Vì chẳng có gì là mãi mãi đâu. Tất cả sẽ thay đổi. Công việc cũng thay đổi và con người cũng vậy. Theo thời gian nếu như con người không luôn luôn học hỏi, đổi mới công nghệ, kĩ thuật  thì sớm muộn gì cũng bị đào thải. Thực ra ta đã để mình ra ngoài cuộc chơi từ lúc ngừng học hỏi rồi. Con người cũng vậy, theo thời gian tình cảm phai nhạt. Không phải vì ta hết thương nhau chỉ tại vì ta quá thương con người trong quá khứ của họ, ta nhìn lại con người thực tại đó và tự nghĩ, tại sao họ lại trở lên khác với con người ta từng thương đến vậy ?

Rồi tự nhiên xa cách nhau … Giá như ta hiểu mọi thứ đều thay đổi và mọi chuyện rồi cũng sẽ qua.

Hãy cứ yêu nhau, yêu con người hiện thực. Đừng quá kì vọng vào con người lý tưởng mà ta suy tưởng. Hãy chấp nhận những điểm chưa đẹp của người kia và trân trọng nó. Cả hai tìm cách hướng nhau tới sự “An Lạc”;

Tái bút : Sống chậm lại để yêu thương hiu hiu !!

About Trần Hồi 114 Bài viết
Hồi 22 tuổi, đang sống tại xứ sở Kim Chuy ... Thích viết blog, nghe nhạc remix và suy tư về cuộc sống...

Be the first to comment

Leave a Reply