Đảo nhỏ

Cảm thấy tôi đang viết quá nhiều về cảm xúc cá nhân. Những kẻ xấu có thể lợi dụng những thông tin này không nhỉ ?

Nhưng nghĩ lại làm quái gì có ai quan tâm haha.

Họ thấy, họ đọc đó nhưng được mấy người đọc chậm và thấu hiểu. Có lẽ cuộc sống này vội vã quá.

Cuộc sống hồi bé của tôi yên bình lắm. Nghĩ đến là muốn quay trở lại, nhưng thời gian nào có thể quay trở lại ? Nhớ thì nhớ vậy thôi. Những tính cách hồn nhiên ngây thơ mà mọi người bây giờ gọi là trẻ trâu chính là những cảm giác trong sáng, thật nhất. Nhưng những tính cách ấy khi lớn lên sẽ dần thay thế bằng trách nhiệm. Hồn nhiên, ngây thơ được gọi bằng một cái tên khác rất đỗi trìu mến “Ngu ngốc” ! Có lẽ vì thế nên nhiều người không sống sâu với cuộc đời, không ngây thơ với lỗi lầm của người xung quanh..

Cuộc sống nhiều màu sắc mà đâu cần phải sống vội vã như vậy ?

Tôi trưởng thành ở vùng sông nước, mẹ tôi gọi nó là đảo. Hic đúng thiệt một hòn đảo thiên đường. Lưu dấu những kỉ niệm tuyệt đẹp của tôi. Hòn đảo ấy cách xa nơi con người ở, bao quanh là sông nước. Hồi nhỏ ngoài những giờ được bố mẹ đưa đón đi học thì tôi lại được quay trở về hòn đảo. Lúc đó tôi chẳng thấy cô đơn, một mình tôi rong chơi khắp buổi chiều nhạt nắng. Ngồi giữa lùm cây   um tùm chơi đánh trận giả. Đi khắp nơi tìm na tây về dầm đường. Ôi xa xôi và nhớ đến thế. Cái bầu không khí trong lành ấy.

Tôi cũng dần lớn lên và những người anh chị của tôi cũng dần rời xa hòn đảo ấy. Họ đến một bến bờ hạnh phúc của riêng họ. Tôi cũng có những người bạn bên cạnh nhà. Nói bên cạnh nhà nhưng cũng cách khoảng 200m bằng 1 cái ao. Mỗi buổi chiều tan học tự đạp xe về nhà là ú ới nhau đi mò chai bắt ốc. Vì là đứa nhỏ tuổi nhất nên luôn bị mấy anh nhớn bắt nạt. Nhưng cũng chẳng bận lòng lắm. Được ném cát thỏa thích và bơi trong hồ nước mát lạnh giữa chiều tháng 8 oi bức thì còn gì hơn chứ.

Hồi cấp 2 tôi là một đứa ham chơi, ham chơi cực kì. Điện tử là trò tôi yêu thích, thường xuyên trốn học để chơi. Mỗi lần mẹ bắt được lại được 1 trận đòn nhừ tử. Bị đánh nhiều có lẽ chúng ta đâm lì tôi chẳng khóc, tôi nằm im bất động. Mẹ thấy vậy dừng tay liền, người mẹ nào chẳng xót con chứ, vì bất đắc dĩ lắm mới phải dạy con bằng roi vọt. Thời cấp 2 tôi lớn lên với roi vọt và nước mắt của mẹ. Không chỉ trốn học chơi điện tử mà còn nhiều trò ngỗ nghịch khác như đánh nhau… Rồi điều gì đến cũng đến. Tôi bị xếp hạnh kiểm khá, học lực trung bình và bị trượt trong kì thi tốt nghiệp.

Tăm tối ha. Nhưng tôi vẫn ở đảo. Mỗi buổi sáng tinh mơ tôi vẫn chạy bộ, vẫn bật nhạc remix để đánh thức cả xóm đầm. Tưởng như mọi thứ đã sụp đổ chứ. Nhưng có một vài thứ đã tác động đến cách suy nghĩ của tôi rất nhiều. Có thể chính là sách. Quyển đầu tiên tôi đọc và chính nó cũng đã thay đổi hoàn toàn kết quả cấp 3 của tôi là “Tôi tài giỏi bạn cũng thế !”. Nó không phải là cẩm nang có thể giúp bạn đạt được mọi thứ trong cuộc sống nhưng nó cho tôi niềm tin rằng tôi có thể làm được. Và sau 3 năm cố gắng tôi đã đạt được thành tích tốt để đi du học . Kỉ niệm thời cấp ba cũng có rất nhiều thứ đáng nhớ.

Và giờ tôi đang đi du học hihi. Đang viết gì ta ?

Lại nó về ảnh đại diện, chẳng tìm được cái nào để up lên. Cuộc sống nhạt quá chẳng bao giờ tự sướng haha !

 

About Trần Hồi 75 Bài viết
Hồi 22 tuổi, đang sống tại xứ sở Kim Chuy ... Thích viết blog, nghe nhạc remix và suy tư về cuộc sống...

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*