Khác mục đích !

Nhiều người sợ tôi lắm. Không nói ra nhưng tôi biết.

Họ sợ tôi cố gắng, họ sợ ước mơ của tôi.

Vì họ tự nghĩ mình là giỏi. Họ nghĩ họ toàn năng nhưng họ chưa bao giờ vượt qua ngưỡng giới hạn của chính họ để mơ.

Họ đang say sưa nói về những thứ tươi đẹp trong cuộc sống của họ. Rồi mình hỏi họ mục tiêu, ước mơ trong cuộc sống của họ là gì ? Họ chững lại. Họ không biết. Tôi nói ước mơ của mình. Mặt họ đổi sắc, họ không còn nói thao thao bất tuyệt nữa, họ nói dè chừng. Và có khi là cuộc nói chuyện kết thúc ở đó. Nên thế.

Và họ sợ cả những lý tưởng xa vời. Vì họ đã quá đặt nặng vấn đề tiền bạc, danh vọng.

Tôi khác. Tôi sẽ luôn đi đến cùng với lý tưởng.

Cái tôi tìm kiếm khác họ. Tôi muốn sáng tạo, muốn đóng góp cho cộng đồng, muốn tìm ra phiên bản tốt nhất của bạn thân. Còn họ, ước muốn sâu thẳm trong tâm hồn bạn là được hưởng thụ cuộc sống, được mọi người tán dương. Đó là tất cả sự khác biệt của tôi và họ.

Tôi viết hay làm bất cứ việc gì đằng sau đều có mục đích. Nhưng mục đích không phải nhiều like, nhiều follow. Nếu như những cái đó là mục đích chính thì tôi đã không viết mỗi ngày như vậy. Mục đích chính của tôi là truyền động lực cho những người đang theo dõi bài viết của mình. Để họ có thể đón nhận được những năng lượng tích cực trong cuộc sống.

Để họ có thể đẩy quân domino đầu tiên để tạo ra chuỗi phản ứng đẩy sập tất cả nỗi sợ hãi tiến đến lý tưởng.

Chẳng gì có thể cản bước được tôi cả. Đơn giản những gì tôi làm xuất phát từ chính tâm mình. Tôi thích làm như vậy.

Nếu như đã không thích thì dù cho mình bao nhiêu tiền đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không làm. Tiền nhiều làm gì khi sống một cuộc sống nhạt nhẽo. Không được sáng tạo, không được đi theo giấc mơ của mình chứ, phải không bạn ?

Tiền đúng là một động lực lớn đến ta phấn đấu. Nhưng cái gì cũng có hai mặt. Nếu như bạn dồn hết nhiệt huyết của mình để làm một sản phẩm thật chất lượng để phục vụ cộng đồng thì tiền bạc sẽ tự khắc đến. Khi ta yêu thích công việc mình làm, ta sẽ thu hút được những người cùng chung nền tảng giá  trị và cùng tạo nên một group. Những người cùng chia sẻ với nhau tất cả mọi thứ về cuộc sống, kĩ năng, gia đình, ước mơ. Và động viên để tiến bước.

Đấy sẽ là cách tôi làm với đội nhóm mình. Tôi dùng hành động để tiếp thêm năng lượng cho mọi người chứ chẳng bao giờ dùng lời nói. Lớn rồi nói ít thôi và thay vào đó là hành động. Mẹ mình hay khuyên vậy á.

Tôi chúc họ may mắn và thật hạnh phúc trên con đường mình chọn.

Còn tôi, mỗi ngày, mỗi giây phút tôi sống, trong lòng tôi ngọn lửa thường trực thiêu đốt tim gan. Tôi không có thời gian để ngồi tán gẫu với bạn. Bạn thông cảm nhé. Có thể tôi chưa đủ trưởng thành để suy ngẫm nhiều sự việc trên đời. Những ý kiến chủ quan này chỉ là cái nhìn phiến diện của một thằng con trai 20 tuổi. Nhưng tôi đang thật sự vui với những gì mình thực hiện, và tôi biết những thứ mình đã đặt ra rồi mình sẽ thực hiện được. Những mục tiêu cuộc đời, những lý tưởng sống của tôi.

Nhiều khi nhìn thấy những điều không hay ho. Tôi tự nhủ: “Thôi kệ. Do hệ niềm tin của họ khác mình. MÌnh cứ sống sao cho tâm mình trong sách. MÌnh cứ sống để khi bước lên giường và năm xuống mình cảm thấy tự hào về bản thân mình là được. Mỗi ngày chỉ cần tốt hơn 1% mỗi ngày là được.”

Tái bút : i dont care !!

About Trần Hồi 122 Bài viết
Hồi 22 tuổi, đang sống tại xứ sở Kim Chuy ... Thích viết blog, nghe nhạc remix và suy tư về cuộc sống...

Be the first to comment

Leave a Reply