Ngày xưa có một con Bò

Bạn có nghĩ rằng một câu chuyện nhỏ có thể thay đổi cả một cuộc đời !

Không tin ư ?

Nếu bạn chưa đọc câu chuyện này hãy ngồi đây lắng nghe tớ kể.

Nó đã thay đổi cuộc đời tớ. Còn bạn ?

Ngày xửa ngày xưa, xưa lắc xưa lơ ở một khu ổ chuột tồi tàn có một gia đình 8 người sống trong 1 ngôi nhỏ.

Cuộc sống của họ tuy khó khăn nhưng họ không bao giờ sợ chết đói. Vì họ có một con bò.

Con bò luôn là niềm tự hào của gia đình.

Dù lượng sữa ít ỏi của nó không đủ cho tất cả thành viên trong gia đình lo bụng.

Họ luôn phàn nàn rằng sao cuộc sống bất công quá, sao họ không thể có cuộc sống khấm khá.

Một hôm nọ có 2 học trò đến vùng quê nghèo để khảo sát nghiên cứu.

Họ đến mái nhà của gia đình kia, một không gian trận trội, mà những 8 người ngồi.

Người cha nói :

– Xin lỗi các ông vì đã phải tiếp các ông trong điều kiện tồi tàn như thế này. Tôi có chút sữa mong các ông dùng tạm.

– Sao các vị không ra ngoài kia làm lụng, không thử cách để sống một cuộc sống tốt hơn.

– Tôi cũng muốn tốt hơn lắm, nhưng chúng tôi không thể làm được, chúng tôi có quá đông người và chỉ có một con bò.

Giáo sư trầm ngâm ngồi lắng nghe cuộc đối thoại giữa học sinh  và người cha nghèo. Dường như với kinh nghiệm sống của mình, ông hiểu ra một điều gì đó.

Sau khi ra về ông hỏi chàng trai.

– Con thấy gia đình họ thế nào ?

– Con không hiểu sao họ có thể sống trong tình cảnh như thế ?

– Con nghĩ họ có thể trở nên khấm khá hơn không ?

– Con không nghĩ vậy, họ sẽ chẳng bao giờ khấm khá…

Vào buổi tối trước khi rời đi, giáo sư và người học sinh quay lại chỗ ngôi nhà cũ.

Ngôi nhà nhỏ bình yên sắp gặp bão !

Đột ngột … giáo sư rút con dao ra…  đâm một nhát trí mạng vào cổ con bò trước con mắt ngạc nhiên của người học sinh.

– Thầy điên rồi, nó là cái duy nhất có thể giúp gia đình kia  sống. Thầy thật dã man, gia đình họ sẽ phải sống như thế nào sau này ?

– … Đi thôi rồi con sẽ hiểu những gì ta làm.

Trong lòng mình, người học sinh kia đã không con tôn trọng người giáo sư như trước nữa.

Họ tiếp tục đi nhưng không khí im lặng kéo dài như vô tận. Mỗi người suy nghĩ về một vấn đề riêng.


Thời gian thấm thoát trôi qua đã 1 năm.

Một hôm thật tình cờ gặp lại giáo sư tại 1 buổi hội thảo.

Chàng sinh viên chợt nhớ đến kí ức dã man vào tối hôm đó.

Cậu hẹn với giáo sư cùng quay lại gia đình đó để xin lỗi về chuyện đã giết con bò.

Đúng như hẹn, vào một ngày chủ nhật bọn họ quay lại khu ổ chuột. Thật không thể tin nổi khu ổ chuột năm nào đã trở thành những khu nhà cấp 3 nằm san sát nhau.

– Có lẽ họ đã không vượt qua cú sốc đó.. – Người sinh viên buồn bã đáp.

– ….

Một dáng người với vẻ mặt tươi cười trên nói :

– Hai người có phải là những vị khách đã đến nhà tôi vào năm ngoái không ?

Hai thầy trò vô cùng kinh ngạc, trước họ vẫn là người đàn ông đó nhưng giờ ông ta mặc những bộ quần áo tươm tất, trong một ngôi nhà khang trang.

– Tại sao ông có thể khấm khá được như này trong thời gian ngắn vậy – Học sinh tò mò hỏi.

– Sau mấy ngày gặp các vị, con bò mà chúng tôi hằng tự hào đã bị một kẻ xấu ganh ghét làm hại. Cuộc sống của gia đình chúng tôi sau đó trở nên tăm tối. Tôi phải nghĩ ra cách để cả 8 người trong gia đình tôi không bị đói. Tôi bắt đầu bước ra ngoài, đi tìm những lon coca, những chai nhựa để bán lấy tiền. Vẫn không đủ để gia đình tôi lo bụng, tôi dành một phần tiền mà mình bán được mua những hạt giống và gieo chúng xuống chỗ mà con bò hay nằm. Phân của con bò đã làm cho những luống cây đó lớn nhanh như thổi.

Ông nói tiếp ;

– Những mầm non đầu tiên vươn lên khỏi mặt đất. Chúng dường như đã cứu tôi. Không phải tạo cho chúng tôi cái ăn mà chúng tạo cho chúng tôi hy vọng răng :” Chúng tôi cũng có thể sống như những mầm non kia.”. Tôi gọi các đứa con và vợ tôi ra xem thành quả. Những đôi mắt dính đầy mà, mờ đi vì đói bỗng trở lên long lanh một cách lạ thường. Cả gia đình chúng tôi đã cùng nhau trồng những luống rau. Những luống rau đó đủ cho chúng tôi sống qua ngày. Nhưng chúng tôi đã không làm thế, chúng tôi nỗ lực hơn để trồng. Rồi chúng tôi cũng tích góp được một số tiền kha khá. Tôi mua những con gà. Mỗi ngày đàn gà của tôi đẻ ra thật nhiều trứng và số trứng đó vừa dùng để bán vừa dùng để ăn. Tôi sửa sang nhà cửa, sắm cho những đứa con của mình những bộ quần áo mới….

– Rồi chúng tôi bước ra khỏi căn nhà của mình. Chúng tôi đi kiếm việc, làm những công việc chân tay… Từ đó trở đi cuộc sống gia đình tôi thật hạnh phúc như ông thấy đó giờ chúng tôi đã có một căn nhà khang trang. Con cái của chúng tôi đã được đi học….Tôi hiểu ra rằng, chính con bò mà chúng tôi từng coi như mạng sống đã kìm hãm chúng tôi. Đáng lẽ tôi phải cảm ơn người đã giết nó đi. Vì vậy từ lúc đó đến bây giờ, và cho tận về sau tôi hứa với lòng mình rằng :” Sẽ không bao giờ an phận”.

Hai thầy trò lắng nghe và nhìn nhau. Người học sinh chợt nhớ lại câu nói :” Rồi sau này con sẽ hiểu.” của vị giáo sư.

Trên đường về nhà vị giáo sư ôn tồn nói :

– Con biết đó chính con bò đã kìm hãm sự phát triển của gia đình đó. Vì hơi khổ nhưng họ vẫn có thể duy trì sự sống.

– Khi giết chết con bò, họ không còn lựa chọn nào khác, ngoài việc suy nghĩ hành động. Hoặc là họ sẽ chết.

– Trong cuộc sống cũng vậy. Mỗi người trong chúng ta đều có những con bò của riêng mình. Nó khiến chúng ta ở trong mức an toàn và không muốn vượt lên.

  • Số lương vừa đủ để duy trì cuộc sống gia đình.
  • Kết quả học tập khá.
  • ….

– Như con thấy đó, chỉ khi nào ta bỏ đi những thứ này thì ta mới có thể phát triển, mới có thể bứt phá.

– Tốt là kẻ thù của VĨ ĐẠI con ạ.

Tin buồn !

Trong thực tế, trong người bạn và tôi có rất nhiều bò. Những con bò an phận, sợ hãi, chỉ trích, than phiền, lười nhác….

Bạn có nghĩ rằng chúng đang âm thầm phá hoại cuộc sống vĩ đại của bạn ?

Tin vui !

Có một cách để vượt qua sự an toàn của bản thân.

Bạn phải luôn nhớ, chỉ có một cách duy nhất là :” Đặt mục tiêu cho cuộc đời”.

Nó sẽ là kim chỉ nam giúp bạn vượt qua những lười biếng, những e sợ của mình.

Nó là ngọn hải đăng sẽ chiếu sáng đường đi của bạn trong cuộc đời này.

Đừng để nỗi sợ hãi cản trở bạn. Hãy xem video dưới để hiểu nỗi sợ hãi là gì ?

Hãy tự hỏi bản thân mình.

Trong cuộc đời này, 5 điều bạn muốn đạt được điều gì ?

About Trần Hồi 84 Bài viết
Hồi 22 tuổi, đang sống tại xứ sở Kim Chuy ... Thích viết blog, nghe nhạc remix và suy tư về cuộc sống...

1 Trackback / Pingback

  1. Nhà giả kim - Có nên nói với người bán kem ? ⋆ Hồi Hóm Hỉnh !!!!

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*