Nghỉ việc

Thế là đã làm được ở quán bì lợn ấy hơn 2 tháng .

2 tháng là quãng thời gian ngắn ngủi có lẽ bạn nghĩ thế nhưng tôi đã gắn bó với nó 12/ 24 tiếng mỗi ngày.

Mới ngày đầu vào làm với một số lương lớn 48 triêu / tháng và làm cùng với một bà 이모  tốt bụng , nên cảm giác công việc thật nhẹ nhàng không có áp lực gì cả.

Nhưng thời gian trôi qua mọi thứ không được như trước nữa. 2 tuần sau khi làm bà 이모 có việc đợt xuất nên nghỉ luôn.

Từ đó việc làm ở quán dồn hết qua vai mijk . Ok tuổi trẻ thì làm gì chẳng được. Mình cũng đã cố gắng hết sức lực của mình.

Vì mình cũng chẳng phải là người lười biếng gì , luôn làm việc luôn chân luôn tay .

Chính vì thế có lẽ họ lưa việc cho mình , ỉ lại vào mình chăng ? Hay ở quán có quá nhiều việc ?

Ôi thôi cũng chẳng cần biết nữa đâu. Mình viết những dòng này chỉ để tâm sự thôi.

Chắc chắn sẽ có người nói lương cao như vậy sao không chịu khó mà làm ?

Ừ thì lương cao , đổi lại bạn sẽ mất gì ?

  • Đó là những giờ bạn phải chạy đua với thời gian để kịp làm những cái đơn 주문 ( đơn mà khách đặt hàng ). Trong lúc làm ấy mọi nguyên liệu bạn đều phải chuẩn bị. Nhiều lúc đang bận chạy đơn mà thiếu nguyên liệu là …. áp lực
  • Chân tay bạn làm liên tục mà đầu óc bạn không suy nghĩ gì cả. Làm như một cái máy vậy . Đôi lúc chợt nghĩ :”Mình đang làm cái gì ở đây vậy “
  • Ông chủ nói có thì bạn không được phép nói không . Dù biết nó đang nói sai. Nó cười mjk không thấy buồn cười mình cũng phải hô hô nên cười.@
  • Công việc học hành của bạn sẽ bị ảnh hưởng. Lúc thi giữa kì bà giáo có nói với tớ một câu :”Không phải là vấn đề thi cử mà chính là cái THÁI ĐỘ của mày. Mày định làm cho bọn tao thất vọng đấy ầ”. Rồi ok… Không chỉ vì vấn đề làm mà ảnh hưởng đến việc làm của mjk. Mà mjk còn chơi game các kiểu nữa. Nhưng nói chung thì cũng chẳng quan tâm lắm đâu.

Cũng bình thường thôi phải không. Nhưng một quá trình làm việc lâu dài với số giờ như vậy bạn sẽ cảm thấy cái áp lực nó đè nặng nên trái tim của bạn như thế nào.

Ngủ mỗi ngày được 4-5 tiếng , lại phải đến lớp nghe giảng. Sáng dậy không kịp để tắm , để ăn sáng. Chiều về không kịp ăn trưa. ??

Số tiền làm được đó liệu có đủ để chi trả cho vấn đề sức khỏe sau này không ?

Nghĩ vậy nên quyết định nghỉ. Mặc kệ tất cả.

Học , sửa chữa lại những sai lầm của mình.

Khi nghỉ việc điều làm mình xúc động nhất , đó là có 1 anh quản lí sau cái hôm liên hoan ở quán. Mình ra về a ấy đi theo mình , anh ấy khoắc vai mình a ấy nói  :”Hồi à , mày mệt lắm phải không ,anh cảm ơn mày . Anh với mấy anh trong quán còn phải học hỏi ở mày nhiều lăm. Cảm ơn mày.  ” Anh ấy ôm mình , chào mình. Đi một đoạn xa rồi a ấy còn nói :”고마워”.

Người hàn tốt vậy đó các bạn ạ. Khi làm việc với họ , họ có vẻ lạnh lùng thật đó. Thật sự mình cũng không thích a ấy lắm. Nhưng những lời nói ấy như khắc sâu vào tim mình vậy. Chắc chắn nó sẽ còn in ở đó một thời gian dài. 

Về Trần Hồi 163 bài viết.
Tôi tên Hồi là một lập trình viên đang học tập và làm việc tại Seoul Hàn Quốc. Mong muốn chia sẻ những kinh nghiệm và kiến thức của mình cho những bạn du học sinh mới sang Hàn. Và giao lưu học hỏi , kết bạn với những người cùng sở thích ( Đọc sách , viết blog , đi du lịch )..Thân !~.~
avatar
  Subscribe  
Thông báo về