Sau 4 năm du học tại Hàn Quốc tôi nhận ra điều gì ?

Đã 4 năm. Từ ngày đầu tiên tôi đặt chân tới Hàn Quốc.

Thời gian trôi nhanh quá. Nghĩ lại thấy bản thân mình đã trưởng thành thật nhiều.

Không còn bốc đồng ảo tưởng về sức mạnh của bản thân như trước nữa. Mà biết im lặng, vùi mình trong công việc để tự trưởng thành. Ngày trước thì ngáo ngơ lắm, cứ tự cho mình là nhất, là tốt.

Trong bốn năm du học ấy. chuyện vui cũng nhiều mà chuyện hối tiếc, đau buồn cũng vô số kể.

Vậy trong 4 năm du học tự túc ở Hàn Quốc. Tôi đã học được những gì ?


Thứ nhất là không đi làm thì chắc chắn sẽ chết đói.

Nghe có vẻ hiển nhiên nhỉ ? Nhưng ở nhà, trong vòng tay bảo bọc của bố mẹ, có lẽ ta không thể nhận ra rằng mình may mắn đến thế nào. Gọi là may mắn ư ? Có lẽ không, vì sướng chưa chắc đã tốt. Phải trải nghiệm những khó khăn, nghịch cảnh mới khiến con người ta trưởng thành được. Từ đó mới có được năng lực cảm nhận hạnh phúc từ những điều nhỏ nhặt. Đấy mới gọi là sướng.

Hồi mới ra khỏi kí túc xá. Sống một mình giữa seoul. Sợ ma lắm. Cũng phải thôi, một mình nơi đất khách. Sống một mình tại một cái 고시턴 bé tí tẹo. Không một chút ánh sáng. Đi làm về là nằm ình nên giường ngủ. Cảm giác cô đơn, sợ hãi. Có những ý nghĩ thật điên rồ. Nếu mình …. thì chắc chẳng ai biết đâu.

Đó là những tháng năm tiêu cực. Không có việc làm, tiền nhà, tiền ăn… Vồn là một đứa nhát gan, chẳng dám gặp gỡ ai cả. Không ai giới thiệu việc làm cho. Đành tự mày mò tìm trên 알바몬 để tìm việc. Nhưng tiếng mới lớp 2 thì làm gì có ai nhận làm ? Nhưng cứ mãi kiên trì, tìm kiếm, gửi tin nhắn cho từng quán ăn. Đến lúc nghĩ bỏ cuộc để ôn thi topik thì tin vui chợt đến. Có việc. Ôi cảm giác tuyệt vời. Nó như một tia nắng chiếu sáng những năm dài u tối vậy.

Nhủ lòng phải làm việc thật tốt. Bắt đầu công việc tại một quán ăn. Quán xương ở Hàn Quốc gọi là quán 벼해장국. Chẳng biết làm gì cả, ngay cả việc rửa bát cũng hậu đậu. May mắn được sự chỉ bảo của ông bà chủ. Dần dần biết làm, và tự kiếm ra những đồng tiền của riêng mình đầu tiên, trang trải cho cuộc sống du học.

Nhiều người cứ bảo đi du học Hàn Quốc sướng lắm. Thật sự thì sướng thật. Được tự do, được trải nghiệm mọi thứ. Muốn làm gì thì làm. Không phải nghe theo ai cả. Tự ngã tự đúng dậy. Cảm giác tuyệt phải không ?


Điều thứ 2 mình học được khi du học ở Hàn Quốc là :

Thực chất chẳng ai quan tâm bạn thật lòng cả.

Trừ những người trong gia đình bạn. Hơi phũ phàm nhưng đó là sự thật. Hay cũng chỉ là suy nghĩ của tôi cũng nên. Vì thế nên hãy biết im lặng, đừng bao giờ tự đánh giá cao bản thân. Nếu như tự đánh giá cao bản thân sẽ trở nên chói mắt quá với người xung quanh. Họ sẽ ghét.

Hehe. Im lặng làm việc. Không cần nói quá nhiều. Mệt mỏi thì nghỉ. Ngày nghỉ thì lên plan để đi đâu đó du lịch, chụp ảnh. Được hòa nhập vào thiên nhiên, văn hóa của Hàn Quốc.

Nhiều niềm vui lắm sao kể hết  nhỉ. Chắn chắn sắp tới tôi sẽ chia sẻ thật nhiều những địa điểm đẹp trên blog này.

Tiếp tục bài học thứ 2. Không cần phải nói nhiều. Nói nhiều không giải quyết được vấn đề gì cả. Nếu như mới bắt đầu công việc. Bạn nói nhiều, có thể sẽ gây cho người khác ấn tượng tốt về bạn hoặc cũng có thể cho người ta tháy bạn là một người khoác lác. Cả hai đều có hại. Nếu như bạn gây ấn tượng tốt những không thể hoàn thành hay làm được việc. Sẽ tạo cho người khác sự hụt hững. Thay vào đó nếu như bạn im lặng, người khác không chú ý đến bạn. Rồi sau đó bạn thể hiện năng lực với họ thì thế nào ? Bạn đã ghi điểm. Bạn tạo dựng được lòng tin với họ. Họ sẽ giao cho bạn nhiều nhiệm vụ hơn.

Nói nhiều về những việc không như ý của bản thân cũng không tốt. Nó làm cho người khác cảm thấy sự tiêu cực của bạn. Mọi người sẽ dần tránh né bạn.

Nói nhiều về những thứ tốt đẹp của bản thân cũng không tốt luôn. Vì sao ư ? Bạn có quyền được chia sẻ nhưng hãy chọn đúng thời cơ. Đừng chia sẻ những điều đắc ý của bản thân và làm giảm sự vui vẻ của người khác. Những chuyện đắc ý đã là quá khứ rồi. Nếu cứ tự cao mãi về những thứ đó thì con đường phía trước của ta còn dài lắm…


Bài học thứ 3 có lẽ là tiết kiệm thời gian. 

Thời gian là tiền bạc. Chắc những bạn du học sinh nào cũng nhận ra điều đó phải không ? Cứ mỗi một giờ đồng hồ trôi qua là ta sẽ mất đi 1 giờ lương. 1 giờ lương tại hàn quốc là 10k won. Là 200k vnđ. Vì vậy thay vì ngủ hay làm những chuyện vô bổ. Các bạn ấy đầu tư vào bản thân mình, đầu tư vào sự học trong tương lai.

Kiên trì rèn luyện trong gian khổ, sớm muộn gì cũng sẽ thành công thôi.

Lửa thử vàng, gian nan thử sức.

Ngẫm nghĩ. Nếu như giờ về Việt Nam. Tôi sẽ làm được rất nhiều thứ với cái website hohohi.com cho mà xem. Vì hiện tại tôi đang đi làm 12 tiếng và vẫn dành những thời gian còn lại để lập trình và viết blog. Thực sự không mệt mỏi gì cả đâu. Nó là một niềm vui, một sự tập trung không miễn cưỡng. Được lập trình, được viết khiến tôi vui lắm. Chắc hôm nao ngồi 17-18 tiếng một ngày với cái laptop cũng được nữa. Mong như vậy lắm.

Hay trở thành một nhà văn nhỉ ? Sáng đọc sáng, chiều nhâm nhi tách trà với tri kỉ, đánh cờ. Tối viết về những câu chuyện cuộc đời. Ôi cuộc sống tuyệt biết mấy...

Cuộc sống du học sinh cũng đơn giản ? Sáng đến lớp. Chiều đi làm thêm. Tối học bài. Rồi cứ repeat  như vậy đến hết tháng nhận tiền lương, đóng tiền học kk.  Nhưng bù lại chúng ta sẽ có một ý chí kiên cường. Không ngại khó, ngại khổ. Sau này làm việc gì cũng dễ dàng nhé.

Bài học thứ 4 mình nhận ra là gì ? Thử đoán xem.


Cuộc sống là tích lũy. Dụng tốc thì bất đạt.

Làm gì cũng vậy, cần phải có tích lũy. Không thể một sớm, một chiều mà mong thành công luôn được. Ví dụ như bạn muốn giảm cân chẳng hạn. Phải từng chút một chứ chẳng có phương thuốc thần kì nào biết những cục mỡ trong bụng bạn đi một sớm một chiều được.

Dù làm việc rất tốt đi chăng nữa thì thành quả sẽ không đến ngay lập tức đâu. Hãy lặp đi lặp lại những việc làm tốt ấy. Nó sẽ tích lũy thành cả một núi việc tốt.

Đối với những thứ khác cũng vậy. Một ngày bạn hút một điếu thuốc. Nó chẳng thể dấn đến ung thư phổi. Nhưng ngày qua ngày bạn hút. Rồi đến ngày trên giường bệnh với án tử :”ung thư phổi” thì đến lúc đó chẳng còn kịp nữa rồi.

Vì vậy, ngay từ bây giờ hãy gây dựng cho mình những thói quen tốt. Một thói quen tốt sẽ kéo theo nhiều thói quen tố khác. Nó giống như những con ong chăm chỉ vậy. Xây đắp nên mái nhà của tương lại.

Xem thêm : Làm chủ thói quen 

Cứ kiên trì rồi sẽ đến đích. Ta hạnh phúc khi được đi trên đoạn đường của ta chứ chẳng phải là nằm ở vạch xuất phát.

Mỗi suy nghĩ, lời nói, hành động của ta sẽ gây ra một hậu quả tương ứng. Hãy làm chủ tâm trí của bản thân bằng việc đọc sách. Mỗi ngày hãy dành thời gian thiền, tĩnh tâm. Xét từng suy nghĩ trong đầu. Hỏi tại sao ta lại nghĩ vậy, bạn sẽ tìm ra được những mối bận tâm sâu xa. Tập trung vào hơi thở để làm tắt những tiếng nói ấy.

Xem thêm : Cho đi

Tái bút : Kiên trì rồi bạn cũng sẽ chạm tới những giấc mơ.

Về Trần Hồi 156 Bài viết
Hồi 23 tuổi, đang sống tại xứ sở Kim Chuy ... Thích viết blog, nghe nhạc remix và suy tư về cuộc sống...
5 2 votes
Xếp hạng bài viết
Subscribe
Notify of
guest
0 bình luận
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận